Trí tuệ vi tế 4 – Con Đường Trí Tuệ

Hộ trì 3 – Con Đường Trí Tuệ
Ba thâm sâu, nền tảng cốt lõi phước thiện và phước trí: kinh nghiệm sinh tồn và tiến hóa: giới luật, tập trung, trí tuệ.
1. Giới luật, tập trung, trí tuệ qua ba thắng học: giới học (nghiệp, ngữ, mạng: hành động, giao tiếp, làm việc hướng đến chân thật, hướng thiện, mỹ/đẹp), định học (những cách thiền, cách niệm để tâm không đi lang thang), tuệ học (ý thức, tư tưởng, tư duy hướng thượng và hướng thiện) là chỗ nương tựa vững chắc, nền tảng kiên cố tường thành cho người mới bắt đầu học. Ngay cả, nhiều vị giữ giới rất tốt, đạt tầng thiền và thấy có tuệ: các vị này vẫn bị kẹt và vẫn còn bản ngã – chưa thanh tịnh.
2. Giới luật, tập trung, trí tuệ qua tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác.
Khi vô sự, chỉ nghỉ ngơi thoải mái: tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác chỉ cần là trở về trọn vẹn với thực tại đang là.
Khi cố gắng tích cực miên mật một cách chủ quan với ý đồ tìm kiếm, theo dõi, ghi nhận đối tượng thì ý thức của bản ngã đã xen vào rồi nên không còn là trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại một cách tự nhiên được nữa, do đó mới làm cho tiêu hao sức lực. Trong vi tế, khi buông cả hai mặt, nỗ lực và buông lung, của bản ngã thì tánh biết tự ứng ra cần và đủ cho một hành động, nếu không thì chỉ biết thôi chứ không làm gì cả.
3. Giới luật, tập trung, trí tuệ qua thận trọng, chú tâm, quan sát: tùy dụng trên đối tượng: khi đang làm công việc hoặc những hoạt động hàng ngày.
4. Giới luật, tập trung, trí tuệ qua thực hành Tĩnh lặng và Tuệ quan sát là cấp độ cao nhất: nhẹ nhàng, tự nhiên, đơn giản, hiệu quả, là vi diệu bậc nhất trên lộ trình tu tập, kim chỉ nam trong đời sống hằng ngày, soi sáng cho suy nghĩ, hành động, lời nói được vững chãi, thảnh thơi và an lạc, thoát khỏi phiền não và đạt an vui tịch tĩnh trong cuộc sống. Khi đó, ta buông hết mọi sự trong ngoài, không cần quan tâm đến bất cứ đối tượng nào thì thân tâm trở về với tự tánh rỗng rang, lặng lẽ, trong sáng: Tánh biết và Thanh tịnh.

Con Đường Trí Tuệ
Không bao giờ tránh đau khổ để hiểu ra sự thật.
Muốn thay đổi thế giới thì thay đổi cái nhìn của tuệ (ý thức, tư tưởng – tư, tưởng, thức).
Trí tuệ thấy Danh/Tâm và Sắc/Thân. Muốn mạnh mẽ về Danh/Tâm phải giữ yên, muốn sức mạnh về Sắc/Thân cần vận động.
Thấy ra/Tánh biết Danh Sắc là vô thường, khổ, rỗng không và vô ngã.

.
.
.
.