Có phải đã hết thời?

Đừng thấy người ta lùi bước, rồi nghĩ là họ thua!

(Chia sẻ thêm trong khóa học giám đốc điều hành)

Một vị thầy lên rừng lấy củi, trên đường về gặp 1 cậu bé đang chạy chơi đùa, hái hoa bắt bướm. Vị thầy đến gần hỏi: trên tay con cầm gì thế?

Thằng bé láu cá: đố ông biết đó, nhưng nói sai phải mất cho con bó củi nhé?

– Một con bướm đã chết đúng không?

– Haha sai rồi, con bướm còn sống nhe? – Nói rồi cậu tung con bướm bay lên trời.

Vị thầy cười nói: củi của con đây, cầm về đi!

Thằng bé hí hửng đem bó củi về khoe cha, người cha tái mặt bước đến nhéo tai thằng con: đem bó củi trả rồi xin lỗi người ta ngay. Thằng bé vừa đi vừa la: nhưng con thắng mà?!

Đến nơi, 2 cha con chắp tay xin lỗi, vị thầy chỉ nhẹ nhàng mỉm cười gật đầu. Trên đường về cậu bé vẫn hậm hực.

Người cha nói: nếu ông ta nói con bướm còn sống, con sẽ bóp cho nó chết đúng không? Từ đầu ngài đã định đem bó củi để đổi lấy một mạng sống rồi đó.

Thằng bé lặng lẽ cúi đầu.

Sự ngạo mạn và hiếu thắng luôn lấy đi bao lý trí của mỗi chúng ta. Đừng thấy ai lùi mà vội bảo họ thua: có thể họ đã quá tuổi để làm một công việc hoặc vị trí đó không còn phù hợp nữa – họ phải chọn con đường phù hợp (lùi lại, học tập kỹ năng mới,..), chuyển đổi công việc mới.

Thiện lương và thay đổi/lùi lại, làm việc có giá trị lâu dài và phù hợp (trí tuệ) khó hơn là thông minh?

Liên hệ Intelligence Way về khóa học giám đốc điều hành online

 

 

.
.
.
.