Luật số 93 – Luật không có – Thiền Không Sư

Thiền Không Sư – Luật không và có

Dù người ta có đổ hay rải lên đất những thứ tinh sạch và thơm tho như hoa hương, nước ngọt, sữa thơm…, hoặc những thứ hôi hám và dơ dáy,…, thì đất cũng tiếp nhận những thứ ấy một cách rất thản nhiên, không vướng mắc, tự hào, cũng không oán hờn, tủi nhục… Tại sao? Tại vì đất là địa đại có khả năng tiếp nhận và chuyển hóa.
Dù có đổ xuống nước những chất thơm tho, dinh dưỡng…, hoặc những thứ dơ bẩn, hôi hám…, thì cũng không vì thế mà nước bị vướng mắc, tự hào, hoặc cảm thấy oán hờn và tủi nhục… Tại sao? Tại vì nước là thủy đại có thể tiếp nhận và chuyển hóa tất cả.
Lửa có thể tiếp nhận và đốt cháy mọi thứ, dù là những cái xấu dơ bẩn…, lửa cũng không vì thế mà cảm thấy tủi nhục, buồn khổ, chán chường. Tại sao? Tại vì lửa là hỏa đại có dung tích rộng lớn, có khả năng thiêu đốt và chuyển hóa tất cả những gì người ta đem tới.
Gió có thể tiếp nhận, thổi đi và chuyển hóa mọi mùi hương…, dù thơm, dù thối mà không bị vướng mắc, vui buồn, … Tại sao? Tại vì gió là phong đại có khả năng di động phi thường.

Nhờ có khoảng không: ta mới thấy được, nghe được, bảo vệ được sự sống,…và khi không có khoảng không thì sẽ không còn thấy nghe, không có sự sống..?

Tâm Thức con người tạo nên những kỳ quan từ vùng hoang sơ, tĩnh lặng, trống không.

Nhiều vị đã rời bỏ ngai vàng, địa vị, danh lợi, tài sản,..: có/sở hữu để sống giản dị, xa xôi, ẩn dật: gần như không sở hữu gì cả. Với sự sống đơn giản của họ phải chăng chỉ là con đường trí tuệ.

Việc tự học, nghị lực và giữ giới,… có thể là không thấy, nhưng họ có được oai nghi, oai lực, bình an, trí tuệ …

Hoa nở để tàn và hoa tàn để sinh hoa khác, ngày để có đêm và đêm để có ngày, sống để chết và chết để sống,.., không có và có không

Thiền Không Sư
Chốn huyên náo dễ kiếm tiền, nơi tĩnh mịch giữ được yên.

.
.
.
.