Triết lý số 3 – 3 hướng trí tuệ – Thiền Không Sư

Thiền Không Sư  – Các hướng Trí Tuệ

1.Trí tuệ tự tánh (Giới định tuệ tự tánh): Từ khi con người sinh ra đã có tự tánh, nhưng do cuộc sống, tập tục, thói quen, lòng tham, sân hận, đố kỵ, thời gian, khái niệm, quy định,..làm che mờ, nhưng nó không bị mất đi và có sẵn mãi nơi mỗi người. Việc duy nhất cần làm là buông xuống và không khởi sinh bản ngã này một cách tự nhiên thì tự tánh hiện ra lại – an lạc chính tại đây và lúc này. Việc này hoàn toàn tự nhiên, ta không cần chấp và gắng nắm giữ nó, điều này cũng sẽ sinh ra lại bản ngã và gây ra đau khổ tiếp tục. An lạc/an lành/hạnh phúc không có nắm giữ mà chỉ là tự nhiên cảm thấy.

2.Trí tuệ tùy dụng (Giới định tuệ tùy dụng): Trong cuộc sống, luôn có các tác nhân bên ngoài hoặc bên trong sinh ra vì vạn sự/vạn vật là vô thường/luôn thay đổi. Ta chỉ cần ứng xử với sự thay đổi đó một cách tự nhiên không mang bản ngã tham sân si thì tâm rỗng lặng, trong sáng, an tịnh. Nếu không, ta cũng sẽ vướng vào khổ đau khi bản ngã khởi lên mong cầu/tham ái,..để đạt được điều gì đó, bản chất thật sự là giả tạm/sinh diệt liên tục mà thôi.

3.Trí tuệ chế định (Giới định tuệ chế định): Do bản ngã con người ngày càng tăng, ăn sâu vào tiềm thức và mỗi người đều có căn cơ khác nhau. Cho nên, người ta mới tạo ra các chế định khác nhau để định tâm của người vọng động, người hay nóng giận, người tham, tập tục, kinh nghiệm sống,…Có nhiều nơi , người ta buộc phải trì chú rất nhiều năm, niệm, thiền định để cột chặt bản ngã và buông dần tham sân si trước khi thấy ra tự tánh. Các vị thầy nếu không sáng suốt, sẽ tạo/đặt ra nhiều tầng lớp để đạt điều này điều nọ (thần thông, tầng thiền khác nhau, bằng cấp khác nhau,…) và cũng đã hướng dẫn cho học trò đạt được điều đó: tạo ra sự ham muốn – điều này sẽ khởi lên bản ngã và kéo họ đi rất xa so với tự tánh (đơn giản là chỉ ra và thấy).

Tận cùng của thiền/trì chú/niệm hoặc sống tự nhiên/đơn giản chỉ là nội tâm thanh tịnh và thấy rõ các pháp. Tu là không đạt đến điều gì, mà chỉ là khám phá và buông bỏ, đừng để bản ngã chen vào mà chỉ là trở về với chính mình hoặc hãy trả tất cả về tự nhiên.

Thiền không Sư

Thiền để tìm ra sự thật một cách tự nhiên, không phải cố gắng đạt đến điều gì  – Fang Tử

Cố có một thứ/kẹt vào thì mất đi tất cả, không có gì cả sẽ có tất cả.

Bản ngã sinh ra từ tư tưởng/hữu ý, phải có/là, tự ràng buộc mình, cố chấp/giữ lấy – sinh ra từ thói quen và đánh mất hiện tại.

Cuộc đời là bể khổ vì do chính mỗi người tạo ra bản ngã, nếu buông bỏ và không khởi sinh tham sân si thì sẽ không đau khổ – Fang Tử

 

 

 

 

.
.
.
.