Triết lý số 4 – 3 Khổ – Thiền Không Sư

Thiền Không Sư – Khổ ở thế gian

Ai cũng thấy và cảm nhận nỗi đau khổ trong cuộc đời. Điều quan trọng là chấp nhận, nhận ra và hiểu rõ ý nghĩa của nó để sửa chữa lỗi lầm. Tất cả những nỗi khổ đến với ta đều là hoàn hảo để giúp ta học/điều chỉnh những sai lầm của chính mình.
1. Khổ tự nhiên:
Khổ từ sinh, lão, bệnh, tử.
Khi ta nằm hoài cũng mệt và muốn ngồi, ngồi nhiều cũng đau, nên phải đi, đi nhiều cũng mệt, rồi ngồi, ngồi lâu cũng đau.
Trường hợp bị bệnh, bệnh gout là do ta ăn quá nhiều đạm. Đau này rất hoàn hảo, báo động cơ thể ta đã dư đạm để điều chỉnh phần ăn uống.
Ngay cả ta gọi là thiên tai cũng không gây ra nỗi đau nào (nếu ta không ở đó), mà chỉ là sự cân bằng để tạo ra sự hoàn hảo, chỉ ra cho con người đã tàn phá và làm mất cân bằng. Những người bị nạn, những quốc gia và thế giới cần ngăn chặn,…
Bốn mùa cũng là tự nhiên cũng không gây ra đau khổ, mà chính ta cảm thấy khổ vì không theo ý mình (mùa hè là nóng, nhưng ta lại muốn mát nên đau khổ,..)
Đói quá, no quá, lạnh quá, nóng quá đều khổ, giúp ta cảm nhận và tăng/giảm.
Khổ tự nhiên giúp ta điều chỉnh sai lầm/học bài học của thế giới hoàn hảo: biết để thuận với sinh lão bệnh tử, sự vô thường, vô ngã,….
2. Khổ nhân quả
Những nỗi khổ đều có nguyên nhân nào đó. Vì tham sân si nên gây ra khổ đau cho chính mình và người khác. Chúng ta mong sự hoàn hảo của người khác, nên đã gây ra xúc phạm và kết quả là tan vỡ/không như ý gây ra khổ đau.
Quả khổ báo ta biết đã sai, từ đó điều chỉnh nhận thức và hành vi sai lầm của mình.
3. Khổ vì tưởng là thật, tự mình tạo ra (quan niệm/ý muốn/định nghĩa, tập tục, áo tưởng, tưởng tượng,…)
Tất cả vạn sự/vạn vật ta thấy đều là giả tạm/sinh diệt. Nó không thực nhưng tác động lên ta/hoàn cảnh là thật. Hầu hết các nỗi khổ từ khổ này mà ra.
Ta cứ nghĩ nó là thật, nên khi mất đi/mong cầu/tạo tác/cố gắng đạt được tạo ra đau khổ.

Những lo lắng, sợ hãi, ..(sợ ma: ta lo sợ làm khổ ta).

Đau khổ đến để cho ta bài học/báo động những sai lầm cần phải điều chỉnh/sửa chữa. Phát huy những đức tính còn thiếu.

Cuộc đời không gây ra đau khổ. Mà chính là những điều không theo ý mình làm đau khổ.

Mình tạo ra khuôn khổ: người khác đúng ý mình thì mình hết đau khổ, không đúng ý mình là mình đau khổ.
Trong ta tư tạo ra đau khổ vì mỗi người luôn muốn hoàn hảo, trong khi nên tự thấy và chấp nhận sự không hoàn hảo. Cây hoa giả: người ta tạo ra sự hoàn hảo theo ý mình nhưng nó không hoàn hảo với người khác. Sự tàn úa của hoa thiệt: vẽ đẹp và hoàn hảo với chính nó trong từng giây phút.
Ngay cả sự khổ đau cũng đang là sự hoàn hảo.

Nỗi khổ ở đâu phải chấm dứt ở đó.
Nghiệp là con đường duy nhất tìm ra chân lý/thấy sự thật.
Chính nỗi khổ đau, bệnh tật: các điều hoàn hảo tự nhiên để thấy ra vô ngã/cái biết.

Cuộc đời đầy những bất công, bất toại nguyện, đau khổ chính là để cho ta bài học để thấy ra/điều chỉnh sai lầm.

Thế giới vận hành hoàn hảo/hoàn chỉnh, không cần thêm bớt gì cả.

Thanh tịnh, trong sạch chỉ ngay tại đây và bây giờ mà thôi.

Nếu ta né tránh khổ đau thì chỉ là bỏ cái khổ này và nhận cái khổ khác.

Mọi đau khổ hầu như do ảo tưởng của chính mình tạo ra.

Thiền Không Sư

Ta thường nghe thuyết pháp nhiều, nhưng không thấy pháp thuyết.
Giải thoát là thoát khỏi vô minh và bản ngã.
Vô thường đẹp ở chỗ làm cho bát phong/sóng gió sẽ qua đi.
Hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau. Tự do là ung dung trong rằng buộc.
Nếu không có khổ thì không có sự sống.

.
.
.
.