Triết lý số 6 – Thanh tịnh – Thiền Không Sư

Thiền Không Sư – Thanh tịnh ở thế gian
Ai đó đã nói: Tây phương cực lạc là nói về sự thanh tịnh (không phải là giấc ngủ ngàn thu).Tây phương là phía mặt trời lặn.
Người thanh tịnh hành sự không vì bận rộn mà luống cuống, không bận lòng bởi được mất nhất thời.
Trong cuộc đời một người sẽ có rất nhiều sự việc xảy ra. Chỉ trong giây lát đã xảy ra việc phải những điều trắc trở ngoài dự liệu, chẳng kịp trở tay, đôi khi lại là những lợi ích từ trên trời rơi xuống. Dẫu là việc lớn việc nhỏ, dẫu là chuyện xấu chuyện tốt, xin chớ bận lòng.
Trong cuộc sống sẽ gặp phải những sự tình chẳng như ý. Người thanh tịnh sẽ không chìm đắm trong những cảm xúc tiêu cực.
Tâm thanh tịnh sẽ giúp họ có thể vượt thoát khỏi sự dày vò của những phiền não. Như Trang Tử từng nói, chẳng thể nói chuyện mùa đông giá lạnh với loài hạ trùng. Người thanh tịnh có thể nhìn thoáng, không so đo được mất nhất thời.
Họ có cốt cách, có thể tịnh hóa thân tâm. Họ như một dòng sông chảy mãi chẳng ngừng. Mọi phiền não, đả kích trong cuộc sống đều như những nhánh sông, như những dòng suối nhỏ, dẫu chúng đục ngầu, cũng đều được tẩy tịnh trong dòng nước ào ạt.
Tâm tồn thiện niệm, quang minh, tĩnh tại thì dẫu về tinh thần hay thể xác cũng đều tường hòa. Bởi lẽ thiện niệm có thể kích thích dương khí trong cơ thể, quét sạch mây mù trong thâm tâm.
Trong tâm thanh tịnh vạn vật tự nhiên cũng tươi sáng, thuần khiết.
Người có nội tâm thanh tịnh, thong dong tự tại, thông thấu, an hòa. Họ sẽ không bị dục vọng bức bách quá, không vì tham cầu quá nhiều mà phóng túng bản thân. Một người nếu lún sâu vào biển dục vọng, tham lam vô độ, sẽ mất đi trí tuệ trong sinh mệnh, từ đó bỏ lỡ rất nhiều cơ duyên và phúc báo trong đời. Tâm thanh tịnh, thản đãng thì phúc phận mới tăng thêm.
Dục vọng như ngọn lửa không ngăn sẽ lan rộng, dục vọng như con nước không chặn sẽ ngập trời.
Thiền Không Sư
Hãy đi về hướng mặt trời mọc và để tâm mãi mãi ở phía mặt trời lặn.
Thoát khỏi chấp Có và chấp Không – Trung đạo, ở giữa là vượt lên.
Khi buông xuống cũng chính là không còn tu sửa nữa, vì các pháp vốn đầy đủ và chỉ ta cách tùy duyên thuận pháp.
Nội tâm thanh tịnh và thấy rõ các pháp là vô thường, khổ, rỗng không, vô ngã – Fang Tử
Thanh tịnh không chỉ ở nơi rừng sâu/núi cao/tĩnh lặng, mà phải đối trị ngay trong giao tiếp xã hội – Fang Tử

.
.
.
.