Những lời chia sẻ – số 1

THỰC HÀNH TĨNH LẶNG VÀ TUỆ QUAN SÁT

phương pháp buông xả. Khi thực hành, bạn buông xả cả thế giới phức tạp bên ngoài để đạt đến trạng thái an tịnh nội tâm đầy uy lực. Trong tất cả mọi hình thái của chủ thuyết thần bí và trong nhiều truyền thống thiền tậpthực hành tĩnh lặng và tuệ quan sát là con đường dẫn đến tâm thanh tịnh và đầy uy lựcChứng nghiệm được cái tâm thanh tịnh này, cái tâm đã được thoát khỏi mọi ràng buộc của thế giới, thật hoan hỷ không thể tưởng tượng được. Đó là nguồn hạnh phúc hơn hẳn các dục lạc thế gian.

Trong lúc thực hành, bạn sẽ gặp một số khó khăn, nhất là vào buổi ban đầu, nhưng nếu bạn kiên trì > Thực tập sẽ đưa bạn đến những trạng thái tuyệt vời đầy ý nghĩa. Theo quy luật tự nhiênnếu không nỗ lực thì ta sẽ không đạt được tiến bộ.

Chỉ nỗ lực thôi cũng chưa đủ. Nỗ lực cần phải khéo léo. Nghĩa là phải biết đưa năng lượng của bạn đến đúng chỗ và duy trì năng lượng ấy cho đến khi hoàn tấtNỗ lực khéo léo không gây trở ngại và cũng không quấy rối bạn; mà nó sẽ phát sinh sự an tịnh tuyệt vời.

Mục Tiêu Của Thực Hành

Để biết bạn cần phải hướng nỗ lực đến nơi nào trong lúc thực hành, bạn cần phải hiểu rõ mục tiêu của bạn. Mục tiêu là đạt đến trạng thái tĩnh lặng tuyệt mỹ, và cái tâm trong sáng. Nếu bạn hiểu được mục tiêu ấy, thì bạn sẽ thấy rõ hơn bạn cần hướng nỗ lực đến nơi nào và dùng phương tiện gì để đạt được mục tiêu đó. Nỗ lực ấy hướng đến việc buông xả, việc phát triển tâm sẵn sàng từ bỏ. Một trong những lời dạy đơn giản nhưng rất thâm sâu của Vị Thầy là “Dùng buông xả làm đối tượng chính để thực hành thì sẽ đạt được Định dễ dàng”, nghĩa là nhất tâm tĩnh lặng > Đạt được những trạng thái đầy uy lực đó chính là khả năng buông xả và từ bỏ.

Buông Bỏ Mọi Gánh Nặng Của Chúng Ta

Trong lúc thực tậpchúng ta không được nuôi dưỡng cái tâm tích lũy và nắm giữ sự vật. Thay vào đó, chúng ta phải phát triển cái tâm sẵn lòng buông xảtừ bỏ mọi gánh nặngTrong đời sống hằng ngàychúng ta phải mang nặng nhiều bổn phận, giống như những hành lý nặng nề, nhưng trong thời gian thực tập, những hành lý đó không cần thiết. Trong lúc thực tập, hãy đặt các gánh nặng xuống, càng nhiều càng tốt. Hãy nghĩ đến những nhiệm vụ và thành quả công việc như những quả tạ nặng nề đè lên người bạn. Hãy vứt bỏ chúng không tiếc nuối.

Chính cái tâm sẵn sàng buông bỏ như vậy sẽ đưa bạn đi sâu vào định. Ngay cả trong giai đoạn mới bắt đầu thực hành, hãy xem thử bạn có thể phát sinh năng lượng muốn từ bỏ – ý muốn xả ly mọi chuyện. Khi tâm của bạn xả ly mọi chuyện, bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng và tự do hơn nhiều. Trong thực tập, sự buông bỏ xảy ra từng giai đoạn, từng bước một.

Ta giống như những con chim bay bổng trên bầu trời, và vươn tới đỉnh cao. Chim không bao giờ mang theo hành lý! Những thiện xảo trút bỏ mọi gánh nặng, bay bổng và vươn tới đỉnh cao tuyệt mỹ của tâm. Chính trên thượng đỉnh của tri giác ấy mà ta hiểu được ý nghĩa của cái mà chúng ta gọi là ‘tâm’, từ kinh nghiệm trực tiếp của mình. Cùng lúc đó, ta cũng hiểu được bản chất của cái mà ta gọi là ‘ngã’, ‘Thượng đế’, ‘thế giới’, ‘vũ trụ’, tất cả sự vật. Chính nơi đây – không phải trong lãnh vực ý niệm, mà trên tột đỉnh của sự tĩnh lặng nội tâm.

Thực hành Tĩnh lặng và Tuệ quan sát 

    .
    .
    .
    .