Trí tuệ vi tế 1 – Con Đường Trí Tuệ

Khổ đau và hạnh phúc chỉ là một – Con Đường Trí Tuệ
Mỗi người trên thế gian này đều gặp các nỗi khổ:
Khổ tự nhiên (sinh, già, bệnh, chết, tình cảm chia ly, cầu không đạt, không toại nguyện), khổ nhân quả (do nhân nào đó trong quá khứ), khổ tưởng là thật (mọi thứ ta nghe thấy, ngửi, nếm, tiếp xúc, ý nghĩ: đều sinh diệt và giả tạm).
Khổ khổ: khi khổ đau đến từ thân, ta lại chồng thêm nỗi khổ từ tâm.
Hoại khổ: khổ đến thay cho niềm vui vừa qua đi.
Hành khổ: khi ta không buồn cũng không vui, lâu sẽ gây chán và đi tìm niềm vui mới, cuối cùng cũng sẽ khổ.
Mọi người đi tìm và cố nắm giữ hạnh phúc:
Hạnh phúc là niềm vui, hỷ (vui vẻ trong thân) lạc (vui vẻ trong tâm) đến với ta làm ta tham đắm và khổ do: lo sợ mất khi nó đang tồn tại (giàu sợ mất của, vợ đẹp giữ chặt,..), qua đi (hối tiếc, buồn đau), có được rồi thì tham nữa (gây đau khổ). Hạnh phúc trong đời không bao giờ trường cửu bất diệt. Sớm hay muộn nó cũng thay đổi. Khi biến đổi, nó phát sinh khổ đau bất hạnh.
Có những người vẫn biết rằng hút thuốc lá, uống rượu, ma túy,.. là có hại và mang đến khổ đau. Nhưng họ vẫn cảm thấy sung sướng/vui vẻ và chấp nhận.
Đứa bé sinh ra: nó khóc (khổ) khi đói và nó hạnh phúc (khi đã bú sữa no). Hạnh phúc và khổ này tự nhiên và không có mặt của tham sân si. Nhưng khi nó lớn lên, hình thành tham sân si gốc rễ (trong tiềm thức từ tích lũy) và tham sân si cành nhánh (do tiếp xúc/tương quan cảnh vật và người).
Như vậy, ta có thể thấy thực sự rằng khổ đau và hạnh phúc chỉ là một.
Nguyên nhân cả hạnh phúc và đau khổ là do tham sân si (khổ là do sân si và hạnh phúc là do tham si).
Chỉ có thấy rõ/sáng suốt và thanh tịnh mới có thể cắt được tham sân si cành nhánh và từ từ rơi rụng/buông bỏ dần tham sân si gốc rễ.
Có nhiều nơi, nhiều vị hành xác cả hàng chục tiếng/ngày và mất nhiều năm, hàng chục năm nhưng rất ít người đạt được. Nhiều vị Thầy chỉ dựa vào kinh điển mà chưa tu tập nhiều và cũng chưa dựa vào trình độ căn cơ của từng người để hướng dẫn. Nhiều vị Thầy đi lạc đường đến cuối đời mới nhận ra Chân lý/Sự thật vì kinh sách chỉ là ngón tay chỉ đường hoặc rơi vào tà kiến hoặc để bản ngã tu chứ không phải tự nhiên,..
Việc thực hành Thanh tịnh và Tuệ quan sát là con đường duy nhất, chắc chắn mang đến sự hỷ lạc thực sự bằng sự cảm nhận của chính mình – cách thức/phương pháp của Con Đường Trí Tuệ dựa vào thực hành đúng/trọn vẹn/đầy đủ và chân lý/sự thật – đơn giản, tự nhiên, nhẹ nhàng, thời gian ngắn, phù hợp căn cơ từng người.
Con Đường Trí Tuệ
Trí tuệ và Thanh tịnh không đến từ bản ngã, mà đến từ vận hành tự nhiên của pháp.
Thanh tịnh từ tâm an và vắng lặng.

Sáng suốt, định tĩnh, an nhiên/Thận trọng, tập trung, quan sát/Tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác tại đây và bây giờ thì không có khổ cho dù bản ngã khởi lên, mọi người đều có đủ nhưng do bị che mờ/cái tôi khởi lên nên khổ đau.

Khổ đau đến là bài học để thấy ra, chứ không phải để thay đổi bằng niềm vui mới liền kề sau đó bằng khổ đau khác.
Khi bản ngã khởi lên thì vô minh xuất hiện.

 

.
.
.
.